Dục vọng như là cùm gông
Đây dây tham ái buộc ràng
Đau khổ từ nay tăng mãi
Như cỏ gặp mưa lan hoài...
Chớ vui lục trần, dục ái
Để tâm tà kiến kéo lôi
Trầm luân kiếp nào tháo gỡ
Khéo tu đoạn dứt luân hồi
Đấng trượng phu khi diệt dục
Pháp trần không nhiễm mảy may
Giải thoát thân tâm thanh tịnh
Đâu còn sanh tử trầm luân
Ái dục làm hại thế nhân
Si mê khổ đau muôn phần
Bố thí, cúng dường người trí
Phước duyên không thể nghĩ bàn